Có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, người ta bỗng ngại đối diện với một mối quan hệ nghiêm túc – mối quan hệ được chính thức được gọi tên – với một vạn lẻ một sự ràng buộc.

Có thể nào, cho phép bản thân có một tình yêu ngã tư đường?

Chúng ta vẫn sẽ quan tâm nhau, chia sẻ với nhau những câu chuyện vui buồn mỗi ngày. Chúng ta sẽ đèo nhau đi dạo phố vào một cuối tuần, cùng nhau uống một cốc trà nóng một ngày trời trở gió. Và để cho nhau những khoảng lặng nhất định vào những ngày tâm trạng bỗng thất thường.

Chúng ta thậm chí có thể thoải mái kể cho nhau nghe về những mối quan hệ xung quanh mình. Đó là một ngày bạn bỗng cảm nắng một người trên trời rơi xuống. Một ngày bạn bỗng nhìn thấy chiếc ảnh người yêu cũ và lòng lại gợn sóng. Bởi vì chúng ta không cho phép mình là gì của nhau, nên chúng ta có thể thả cho cảm xúc của bản thân trôi dạt như cái cách nó đến.

Và ai nói rằng, chúng ta không trải qua mọi cảm xúc như bất cứ cặp đôi nào ngoài kia. Có chạnh lòng vì người ta chợt mải mê cuốn vào một mối quan hệ khác. Có lăn tăn khi tự hỏi mình có ý nghĩa gì trong cuộc sống của đối phương. Có giận hờn, có trách móc. Rồi lại có cả cảm giác ấm lòng đến tan chảy vì những quan tâm, chăm sóc nhỏ bé.

Điều duy nhất chúng ta không có, chỉ là một danh phận. Và vì không có danh phận, quyết định cho mối quan hệ đó, không nhất thiết phải phụ thuộc vào cả hai người. Như những tín hiệu đèn giao thông, mỗi người đều có thể dừng lại khi cảm xúc đang chậm dần ở đèn vàng. Như những ngã rẽ ở ngã tư đường, mỗi người đều có quyền chọn tiếp tục đi cùng nhau hay riêng lối vì hoặc chẳng vì điều gì cả.

Bạn hỏi tôi, một mối quan hệ như thế có gì tốt đẹp?

Đó chẳng phải là “yêu thử, yêu chơi” sao?

Câu trả lời là KHÔNG.

Không giống phép thử hay trò chơi, tôi dành cho người đó những sự quan tâm thực sự chân thành. Cảm xúc của tôi, là chân thật. Chỉ là tôi không sẵn sàng để người đó trở thành trung tâm trong cuộc sống của mình. Tôi e dè những cãi vã, những ghen tuông khi hai người bắt đầu một mối quan hệ. Tôi ngờ vực với sự quyết tâm và cố gắng của chính mình. Và tôi cũng sợ cảm giác chia xa – xa những điều sẽ trở thành thói quen và thân thuộc.

Một mối quan hệ không rõ ràng, không đem đến cho bạn sự tốt đẹp như một tình yêu thực thụ, nhưng làm bạn có cảm giác bình yên. Sẽ có những giai đoạn trong cuộc sống mà đó là tất cả những gì bạn cần.

Nhưng tìm được một người chấp nhận cùng bạn có một mối quan hệ như thế chẳng phải dễ dàng. Vì vậy mà có những người vẫn cứ mãi cô đơn. Vì vậy mà có những trang tình mãi chẳng được viết tiếp.

Này anh, có muốn cùng tôi bước chân vào tình yêu ngã tư đường?