Này em. Phố đã chuyển mùa, sao vẫn cứ cô đơn?

Này em. Người đã đi rồi, sao vẫn còn đứng đó?

Này em. Em còn đang chờ đợi điều gì?

Em biết không, con người của em luôn là một cấu tạo chứa đầy những mâu thuẫn. Có những ngày, trời bỗng trở lạnh như hôm nay, trên quãng đường về, em thấy lòng mình như chùng lại. Vẩn vơ trong đầu em là một sự trống trải, cô đơn thật lạ. Em muốn được ôm ai đó lúc này, để cảm thấy mình không một mình giữa một thành phố xa lạ.

Lại có ngày gió lạnh tản mạn qua cửa sổ vào một sớm mai, em hít hà thứ thời tiết giao mùa rồi chợt thấy đầy thích thú. Cuộn người trong chăn nghe một bản nhạc thanh xuân, em ngập tràn năng lượng và sự yêu đời. Ấy là khi những cảm xúc thất thường kia đi qua, em lại tìm được niềm vui trong cuộc sống độc thân của mình. Và rồi, em tiếp tục lựa chọn nó.

Bởi như nắng như mưa, mà em mãi chẳng thể yêu một người.

Em tự đóng khung bản thân trong hai chữ “Đừng yêu!”

Đừng yêu khi em chưa hiểu rõ lòng mình. Chúng ta luôn có một trực giác nhạy bén nhắc nhở rằng ai đó đem đến cho chúng ta một cảm xúc lạ. Nhưng đôi khi trực giác ấy không giúp chúng ta giải đáp được câu hỏi của chính mình, rằng chúng ta có thích người đó đủ nhiều để gọi là yêu.

Đừng yêu khi em chưa thể nghiêm túc cho một mối quan hệ. Chúng ta ai cũng có những xúc cảm thoáng qua, nhưng khi đã gọi tên nó là tình yêu, xin em đừng lửng lơ với nó. Hai người ở bên nhau, cần biết bao nhiêu sự kiên trì và cố gắng, để hiểu nhau, yêu thương nhau và chia sẻ với nhau. Khi em chưa sẵn sàng dành tâm huyết cho một cuộc tình, xin đừng đặt bước chân vào đó rồi vội đi.

Đừng yêu khi em vẫn còn ích kỉ với những ham muốn của bản thân. Khi em vẫn còn ngập tràn trong vô vàn thú vui của cuộc sống: đi gặp bạn bè, ngao du bốn phương hay bung lụa với những đam mê còn đang dang dở. Nhưng điều quan trọng là, em không sẵn lòng san sẻ một phần thời gian ấy cho người yêu của mình. Nếu tình yêu vẫn còn là một lựa chọn xếp sau quá nhiều thứ, thì hãy giữ nó lại. Bởi vì điều đó có thể sẽ làm tổn thương người bên cạnh em nhiều lắm nếu như họ đang dành tất cả những gì họ có cho em.

Và đừng yêu, khi lý trí em quá đủ tỉnh tảo để cân đo đong đếm những thiệt hơn. Tình yêu, đôi lúc cần một chút ngông nghênh, một chút bất cần hay kể cả là sự ngốc nghếch, mới có thể đưa đến cho người ta những cảm xúc trọn vẹn.

Em à! Yêu – thực sự là một cảm giác tuyệt vời. Nhưng yêu một người không phải là điều dễ dàng. Hãy chờ đợi cho đến khi trái tim em mách bảo rằng, đó là người mình muốn ở bên và muốn gìn giữ.

Còn nếu không, hãy cứ là một FA biết tận hưởng cuộc sống độc thân bằng những điều vui vẻ và ý nghĩa. Khi em nhận ra được mình muốn gì, cảm xúc sẽ mách bảo em làm được mọi thứ để bảo vệ tình yêu ấy.

Đừng yêu, khi chưa sẵn sàng!