Có một thứ ánh sáng long lanh,

như ánh đèn sân khấu.

Chiếu lên phần khao khát nhất trong em,

ước mơ hằng nung nấu.

Nơi những con chữ không còn chật chội,

những ca từ được buông lơi.

 

Anh đừng để tâm khi em tay trong tay với một người,

nhìn nhau, diễn một bản tình ca thật trọn.

Bởi đó là nghề, là những gì khán giả muốn,

mà người nghệ sĩ chẳng thể không chiều lòng.

 

Tắt ánh đèn rực rỡ, em cũng có những khoảng không,

Cần lắm anh ở bên, lấp đầy, xoa dịu.

Đó là những khi anh không vừa lòng, khó chịu

Sự ghen tuông che khuất những lý trí, nhún nhường.

 

Anh biết không vai diễn em mơ trong sân khấu đời thường,

chỉ là nắm tay anh, bước qua mọi đoạn đường hạnh phúc.

Ở bên nhau trong ngôi nhà dù nhỏ chật,

kể anh nghe những câu chuyện giản dị,

khóc trên vai anh những bất công,

cười trong mắt anh những bình yên, âm ếm.

 

Có một thứ ánh sáng long lanh,

là thứ ánh sáng từ anh,

người con trai em đang tìm kiếm.